Buổi sáng ngủ muộn, mỏi mệt, khật khưỡng cầm ca cốc, bàn chải
khăn lau… khật khưỡng đến bên vòi, nước chảy mỏi mệt vào cốc. Súc miệng, nặn
kem đánh răng đầy bàn chải, cắm vào mồm. Kem, bọt không mỏi mệt, phong toả môi,
miệng, râu ria…Thằng nhỏ láng giềng ngơ ngác hỏi: chú ơi, chú cắm que nhựa to
thế vào miệng làm gì cho sùi bọt mép? Bực không chịu nổi, cầm nửa cục gạch ném
phát chết mẹ con gà. May không trúng nó chết, mất hai lăm triệu theo giá phổ
thông, khéo lại tù rũ. May thật là may.
Buổi sáng trên, tiếng loa rao báo phát vang át
cả tiếng ồn thành phố. Tờ nào cũng nội dung phong phú báo an ninh thủ đô báo an
ninh thế giới báo thanh niên, báo nào cũng chỉ báo nào mới thông tin nhanh
chóng và chính xác nhất. Không thấy thơ hay không thấy truyện hay… chỉ thấy
giết người cướp của tham nhũng hiếp dâm ôi xứ mình rao báo thật khiếp! Nhưng
trong số tội phạm nạn nhân đều không có ai là người nhà mình. May thật là may.
Buổi sáng vào cà phê, doanh nhân, thầy, thợ,
công an… đủ cả. Tự nhiên thèm chuyện, gọi điện cho ông bạn thân là nhà khoa học
tiếng tăm. Chuyện đông chuyện tây chuyện trời chuyện biển chuyện kim chuyện cổ
quay về nông dân. Nông dân đói nghèo nông dân ngu si nông dân cam chịu lòng
vòng đến chuyện nông dân sản xuất máy bay nông dân sản xuất máy bắt muỗi máy
gặt đập liên hoàn máy đạp nước bằng chân giải quyết hàng chục hàng trăm hécta
ruộng hạn nông dân làm máy phát điện từ hầm bioga từ phân heo phân người. Dại
mồm dại miệng hỏi vậy các nhà khoa học giáo sư tiến sĩ làm gì ở đâu ai trả
lương trả lương ở đâu làm gì… Chợt anh bạn khoa học tái mét mặt mày bịch cái
cốc thuỷ tinh to đùng cách mạng ném vào mặt mình đau điếng. Trước khi bỏ đi
không chào hắn còn lên mặt trả tiền cà phê thuốc lá mười hai nghìn. May thật là
may.
Buổi trưa nóng nực mất điện mất nước mất luôn cả
ngủ ra quán mụ béo uống trà đá nghe xích lô bình văn xe ôm đọc thơ thầy giáo
nghỉ hưu đánh đề văng tục ca ve kể chuyện hành hiệp trượng nghĩa. Mấy chú choai
choai lạng lách đánh võng cảm tử lao vào lốp xe tải thịt với xương tim óc dính
liền. Ra nhìn rõ mặt không phải con mình không phải cháu mình không phải mình.
May thật là may.
Buổi trưa ngồi chán nghe chán nói chán thấy chán
đứng dậy lang thang nóng nực bụi bặm kể đâu cho hết. Vỉa hè hai bên mông đùi
rốn bẹn nần nẫn sây sây sát sạt chị ơi vào ăn sữa chua chè thập cẩm chú ơi bia
hơi mới về anh ơi về đâu làm cuốc xe ôm đỡ mệt cảm ơn em đi gần địt mẹ đồ keo
cú ông đập vỡ mặt sợ h•i hoảng hốt cắm đầu cút thẳng rốt cuộc không đập không
vỡ mặt may thật là may.
Buổi trưa chợt nhớ quên mất cặp hồ sơ tài liệu ở
quán mụ béo quay lại tìm không thấy không dám hỏi xích lô vẫn bình văn xe ôm
vẫn đọc thơ thầy giáo về hưu vẫn đánh đề văng tục ca ve vẫn kể chuyện hành hiệp
trượng nghĩa. Bần thần trở ra gặp ngay g• đầu bù tóc rối ăn vận bẩn thỉu măt
nhìn ngây dại tưởng rằng người điên sợ vỡ mặt chạy cho mau, phía sau thấy có
tiếng mời nhà thơ lớn đi làm chén rượu đọc thơ bọn em nghe với bọn em mê thơ
nhất là thơ anh tít thò lò, tự nguyền rủa mình mắt thịt suýt mang tội vu khống
bôi nhọ danh nhân may thật là may.
Buổi chiều ra cổng cơ quan gặp ngay một kẻ đầu
bù tóc rối ăn vận bẩn thỉu mắt trông xa xăm biết chắc nhà thơ sập chân chống xe
lấy giấy bút xin thơ xin chữ kí. Nhà thơ lớn cười sằng sặc cười ngặt nghẽo bất
ngờ thoi ngay một đấm. Người qua đường chỉ trỏ trông ăn mặc bảnh bao thế mà
điên điên đâu mà điên không điên sao túm thằng điên ấy xin thơ mới biết mình
nhầm đâu phải cứ bẩn thỉu là nhà thơ. Sờ lên chỗ bị đấm không sưng không đau
may thật là may.
Buổi chiều ghé qua nhà chú đồng hương cựu thanh
niên xung phong văn hoá lớp năm chưa nắm chính tả đương kim nhà văn kiêm nghề
bán thuốc lá kẹo lạc chè chát vỉa hè. Chú đồng hương nhà văn danh nhân mới nổi
vật ngửa mình ra mà tâm sự tóm tắt nội dung nhờ viết bài phê bình lăng xê chú
cảm ơn cháu chú hậu tạ cháu chú có tấm lòng cháu giúp chú. Phun cả nội tâm phun
cả nước bọt thiếu tí nữa phun cả răng vào mặt mình thiếu tí nữa phải đi bệnh
viện chữa thương thẩm mĩ là sẹo. May thật là may.
Buổi chiều phố đông người đông leng keng mì nóng
đây mì ơi mì ơi bán cho cháu máy chiếc ba chiếc năm chiếc đi khỏi phụ tiền cảm
ơn cháu, xe rác leng keng chạy qua rác ơi rác ơi chờ tí rác cái mả cha mày ai
cho mày gọi bà là rác đồ mất dạy. ối cha mẹ ơi thằng mất dạy nó đánh tôi khác
gì đánh mẹ nó bà nó. Chú đồng hương nhà văn vẫn tóm tắt vẫn tâm sự vẫn kẹo lạc
chè chát, người chửi người bị chửi không phải là mình. May thật là may.
Buổi tối về nhà mở cửa bí bức kéo cánh cửa sổ
gió vào xôn xao mùi hương hoa sữa. Bật nhạc mơ màng đi vào giấc mệt nghĩ lại
một ngày trải bao may mắn vẫn còn sống sót may thật là may.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét